Thứ Hai, 11 tháng 11, 2013

Giới thiệu Diễn Giả Đặng Duy Linh

Ông Đặng Duy Linh - Chủ tịch HĐQT


Ông Đặng Duy Linh đã trực tiếp tham gia chia sẻ cho hơn 5000 bạn sinh viên tại Hà Nội, 7000 giáo viên từ bậc mầm non tới Đại học, Cao đẳng khắp hơn 15 tỉnh thành tại miền Bắc. Trực tiếp tham gia huấn luyện và đào tạo cho các tập đoàn và tổ chức: Tập đoàn FPT, Tập đoàn Hải Phát, Tập đoàn Nam Cường, Tổng công ty thương mại Tràng Tiền, Công ty kiểm toán Horwath DTL, Công ty bánh kẹo Tràng An...
Với phương pháp kết hợp giữa diễn thuyết tạo động lực, đào tạo cung cấp kiến thức, huấn luyện để hình thành kỹ năng, và duy trì thử thách để tạo thói quen tích cực, Đặng Duy Linh đã giúp rất nhiều bạn trẻ, giáo viên, giảng viên phát triển được khả năng trình bày, thuyết trình của mình. Diễn Giả, Chuyên gia phát triển con người Đặng Duy Linh luôn đem đến cho học viên không chỉ kiến thức, kỹ năng, mà còn là một nguồn Động Lực Mới, Cho Cuộc Sống Mới!

Diễn giả Đặng Duy Linh chia sẻ trên VTC10 về Kỹ năng sinh tồn


Đánh thức ước mơ từ trong tĩnh lặng

 

danhthucuocmo
Chào các bạn,
Trong cuộc đời, ta cần xác định được đam mê, sở thích và mục đích, mục tiêu sống của mình, tựu trung nó lại và gọi tên là Ước Mơ. Đó là điều mà ta có thể cháy hết mình, vượt qua mọi nghịch cảnh, nỗ lực không ngừng, liên tục phát triển bản thân để quyết tâm đạt được.
Nhưng tìm thấy Ước Mơ, chưa bao giờ là một điều dễ dàng. Có người có rất nhiều ước mơ, thậm chí thay đổi theo từng năm, từng tháng. Nhiều quá, bởi vậy không biết sẽ “cháy mình” cho điều gì. Có người lại thấy cuộc đời mình nhàn nhạt, không quá thích thú điều gì cả.
Vậy, tìm ước mơ ở đâu?
Khi chưa tìm thấy một đam mê, một ước mơ để “lăn xả”, thì hãy “lăn xả” để tìm thấy một ước mơ, đam mê. Song, ta quan sát cũng dễ dàng nhận thấy rằng, có nhiều bạn rất năng động, chịu khó trải nghiệm nhiều thứ, nhiều vị trí mà vẫn chưa tự tìm ra được.
Khi chưa tìm được đam mê, thì trải nghiệm sẽ giúp ta rất dễ nhận ra những thứ mình…không đam mê. Nên sự năng động hay vận động là chưa đủ.
Các bạn ạ, cần phải biết tĩnh lặng để đánh thức ước mơ của mình!
Tôi có một người anh em tên Thịnh, sinh năm 1991. Khi đang là sinh viên năm thứ 2 Đại học Ngoại Thương Hà Nội, Thịnh đã rất năng động vừa học, vừa đi làm thêm để tự trang trải cuộc sống. Sau 6 tháng, Thịnh tự hỏi, cuộc đời mình sẽ đi về đâu. Là sinh viên: sáng đi học, chiều đi làm, tối về ngủ. Sau này: ngày đi làm kiếm tiền, tối về ngủ. Vậy, ta sinh ra để làm gì trên cõi đời này?
Sau những ngày trăn trở không lối thoát, Thịnh nộp đơn xin bảo lưu kết quả học tập một học kỳ. Trở về quê, xin phép gia đình được ở một mình trong căn chòi lá giữa cánh  đồng, trong trại cá nhà mình. Suốt ròng rã hai tháng, không internet, không điện thoại, không gặp gỡ bạn bè. Thịnh hồi tưởng về những ngày ấu thơ, về tuổi học trò, về những ngày đầu sinh viên, và tìm lại những điều làm mình say mê, những thứ mình làm tốt nhất, vui vẻ nhất. Đó là những bộ phim khám phá thiên nhiên trên kênh Discovery, Thịnh nhắm mắt và nhớ rằng mình đã từng mơ được cưỡi trên lưng những con sư tử châu Phi dũng mãnh băng qua các sườn núi. Đó là ngày cấp 3, Thịnh đứng ra tổ chức một tour du lịch cho cả lớp, làm tất tật mọi công việc. Phi vụ đó thất bại thảm hại, nhưng Thịnh vẫn chưa quên mình đã sung sướng thế nào khi được chủ động mọi thứ, và rút ra được vô số bài học vỡ lòng. Đó là những mong muốn giản dị thời sinh viên, tích cóp tiền tiết kiệm để đi phượt…
Những niềm vui nhen nhóm, những sở thích tích tụ, những đam mê ẩn sâu trong lớp bụi thời gian được lau chùi và được đánh thức. Thịnh vùng dậy, như tái sinh sau 60 ngày tĩnh lặng và đối thoại với chính mình. Đôi khi, độc thoại chính là đối thoại với vũ trụ, giao cảm với Thượng Đế, Người luôn hiện diện bên trong minh. Mà chỉ có sự tĩnh lặng mới cho ta tiếp kiến được.
Thịnh trở lại Hà Nội, và lúc này là những phút giây quý giá để sống hết mình cho ước mơ mình đã tìm được: Du lịch. Thịnh lập công ty lữ hành riêng, ban đầu hướng tới sinh viên, bắt đầu từ chính bạn bè xung quanh với hình thức du lịch trải nghiệm, khám phá, kết hợp làm từ thiện. Sau đó mở rộng tới các doanh nghiệp với các hoạt động teambuilding, gắn kết và xây dựng văn hóa doanh nghiệp…Giờ đây, chàng trai 22 tuổi ấy đang sở hữu 2 công ty du lịch với nhiều dự án. Trong một buổi gặp mặt xác định mục tiêu đầu năm mới, Thịnh tuyên bố một năm sau sẽ trở thành triệu phú! Trên gương mặt trẻ tràn đầy niềm hạnh phúc, tự tin. Thứ hạnh phúc và tự tin của những người dám mơ và sống với ước mơ của mình!
Các bạn thấy đấy, sự trăn trở và trải nghiệm là điều cần thiết để xác định ươc mơ. Nhưng ta chỉ có thể đánh thức được Ước Mơ từ trong tĩnh lặng.
Chúc các bạn một ngày tĩnh lặng đánh thức những Giấc Mơ của mình!
Diễn giả Đặng Duy Linh
Chủ tịch S-WAY GROUP

30 ngày ăn chay

 

Người không ăn chay có rất nhiều lý do để không ăn chay, nhưng người ăn chay thì không kể ra lý do gì để nói về việc mình ăn chay cả.
11094651_an-chay
Tôi vừa trải qua 30 ngày ăn chay, và ngay từ đầu đã được hỏi rất nhiều các câu hỏi. Đại loại: vì sao ăn chay? Ăn chay để giảm cân à? Ăn chay làm sao đủ sức? Ăn chay không sợ thiếu chất à?…Hay có bạn hài hước còn nhắc: Ăn chay sau này lấy vợ “yếu” đấy.
Tôi đã quen, cuộc sống là thế. Khi ta làm điều gì đó khác biệt với đám đông, thì sẽ bị thắc mắc, chất vấn rất nhiều. Dĩ nhiên, còn lắm kẻ sẽ cười ta nữa. Ta cũng cười, đơn giản vì ta khác biệt với đám đông. Cười và trả lời rằng: Do đủ duyên!
Tôi ăn chay tuyệt đối, chỉ ăn thực vật, uống sữa đậu nành, không sữa tươi và không ăn trứng.  Những ngày đầu cũng rất bị thử thách, nên tôi chọn ăn riêng với các bạn ở cùng công ty. Sau đó cũng dần quen, tôi thích thú điểm nhiên ăn bún với rau và dưa chuột, hay ăn cơm với rau giữa tiệc đầy hải sản và thịt cá,…
Mỗi ngày trôi đi, tôi vẫn làm việc bình thường, tràn đẩy năng lượng. Và thú vị với những chiêm nghiệm nho nhỏ của mình về việc ăn chay này.
Ăn chay, trước hết giúp cho cơ thể chúng ta hiểu rằng chỉ cần nạp đủ năng lượng là được, tránh việc ăn cố, ăn nhiều gây ứ thừa. Cơ thể như hệ thống giao thông, phương tiện đông quá thì tắc nghẽn. Thức  ăn vào cơ thể nhiều hơn nhu cầu, cũng gây tắc nghẽn và sinh ra bệnh tật vậy!
Ăn chay, cho ta hiểu trong cuộc đời, phải biết tự đủ với bản thân mình. Biết sống đủ sẽ vui vẻ, biết chia sẻ với người khác sẽ hạnh phúc. Từ ngày ăn chay, tôi không bao giờ phải hỏi xem: Hôm nay có gì, trước mỗi bữa cơm. Đi đâu, ở đâu, chỉ cần một đĩa cơm với rau, tương,…là có thể ngon miệng thưởng thức!
Ăn chay, là cách để tôn trọng sự sống của các loài vật khác. Mỗi sinh linh đều có quyền sống, và mỗi người ăn chay thì sẽ thêm được nhiều sinh vật khác được sống thêm, sống lâu. Tôi tưởng tưởng giá như loài người ăn chay, thì loài vật sẽ an bình sống mà đỡ lo săn bắn và bị giết  hơn. Cuộc sống nhân loại và trên toàn cõi Trái Đất này cũng bình yên hơn.
Và cuối cùng, ăn chay giúp cơ thể chúng ta thanh thoát, nhẹ nhàng hơn, khoan dung và vui tươi hơn.
Nếu có đủ duyên, bạn hãy một lần ăn chay, có thể không ăn chay trường, mà trong một số ngày liên tục nhất định. Bạn sẽ hiểu hơn về con đường để vườn tâm mình đạt đến sự thanh tịnh, bình an!
Chúc các bạn một ngày an tĩnh!
Đặng Duy Linh
Chủ tịch S-WAY GROUP

Con đường thành công


sunrise
 
Chào các bạn,
Chúng ta đã nghe tới, nhắc tới, và nói tới thành công rất nhiều. Vậy thành công là gì? Là đạt được mục tiêu mình đề ra. Ấy là định nghĩa đơn giản và cũng được nhiều người tán đồng , song chỉ trong một sự việc nhất định. Còn thành công với một cuộc đời, một kiếp người thì sao? Liệu có đơn giản như vậy, và có thể chỉ rõ ra không?
Tôi xin đưa ra đây một định nghĩa để tham khảo và soi xét: Một người thành công là một người khỏe mạnh cả về ngoại hình và tinh thần, cảm thấy hạnh phúc mỗi ngày, và tự do về tài chính! Bạn có thể đồng ý hoặc không, và nói thật ngay chính tôi cũng hiểu rằng có nhiều yếu tố để đạt đến thành công. Song tôi thích vì nó đơn giản. Hơn nữa, với định nghĩa này, chúng ta sẽ tiến gần tới sự thành công, thành đạt hơn. Dễ có niềm tin để hành động hơn là ngồi trầm tư phán xét trong do dự!
Đầu tiên, càng ngày tôi càng nghiệm ra rằng, tính mệnh và sức khỏe mình là quan trọng nhất! Tôi đã từng đi dạy về kỹ năng sinh tồn cho giáo viên, học sinh và doanh nghiệp hơn mười tỉnh thành ở miền bắc, cũng phải đến hơn 10.000 người, tôi nhận ra rằng chúng ta vẫn rất chủ quan, lơ là với sức khỏe và sinh mệnh của mình.
Như một tu sĩ nào đó đã nói: Con người thật kỳ lạ, chúng ta hoang phí sức khỏe hơn nửa đời người để kiếm tiền, rồi cuối đời lại dùng tất cả tiền bạc nhằm mua lại sức khỏe. Chúng ta sẵn sàng băng sang đường đầy xe cộ phóng qua một cách vội vàng. Chúng ta hút thuốc lá, ăn nhậu,…xả láng “vui tới bến” mà không lưu tâm về hệ lụy. Hay đơn giản, phần lớn người lớn chúng ta (đặc biệt là phụ nữ) không biết bơi để tự cứu mình khi đuối nước. Khi không giữ nổi sinh mệnh của mình, khi sức khỏe kiệt quệ thì lực bất tòng tâm, mọi việc khác không còn nhiều ý nghĩa nữa. Bởi vậy, chúng ta trước hết phải luôn giữ gìn sức khỏe của mình. Một anh lực điền khỏe mạnh dù nghèo khó vẫn tốt hơn một người giàu có sắp hấp hối là vậy!
Thứ hai, là biết cách cảm nhận thấy hạnh phúc mỗi ngày. Chúng ta thường nhăn nhó vì không kiếm được tiền, trong khi nhiều người lý luận rằng họ kiếm tiền để hạnh phúc hơn. Chúng ta thường buồn bã nên không thể cười nổi. Mà ít khi tự hỏi mình rằng tại sao không cất lên một nụ cười để hết buồn, thêm vui vẻ. Tại sao không cứ hạnh phúc đi đã, rồi giàu…tính sau!
Trong quá trình đào tạo cho học viên các kỹ năng sống, các kỹ năng làm việc, buổi đầu tiên tôi và các cộng sự dành hết cho việc tái tạo tư duy tích cực, đem lại nụ cười và sự tự tin cho học viên. Cách đơn giản nhất là hướng dẫn các bạn về cách tự khen, khen người xung quanh, kể ra các điểm tốt của bản thân. Và sau đó cho học viên trải nghiệm tập Yoga Cười. Rất nhanh, các bạn trở về trung tâm của bình an và hạnh phúc! Hãy nhớ, đừng chờ tới lúc giàu có hay thành công rồi mới cười. Hãy cất lên những nụ cười để ngay lập tức trở thành một người giàu có và hạnh phúc!
Về điều thứ ba, tự do tài chính. Mỗi người sẽ nhìn về giá trị của đồng tiền khác nhau trong cuộc sống của mình. Tôi có quen với một Phật tử, anh là thầy thuốc chữa bệnh xương khớp, bại liệt và câm điếc bằng phương pháp day ấn huyệt. Cách chữa bệnh này không dùng thêm thuốc, có thể chữa một số người bệnh bại liệt bẩm sinh đi đứng ngay được một chút, người câm điếc có thể đọc nói ngay được một ít,…
Đặc biệt hơn, sư phụ của anh thầy thuốc này rất nguyên tắc với các học trò. Đó là trong thời gian học, chữa bệnh phải tuân theo ba nguyên luật: ăn chay, không được gần nữ sắc, và đặc biệt là chữa bệnh không được lấy tiền quà, kể cả người bệnh hậu tạ cũng không được nhận. Về điều thứ ba, vị sư phụ giải thích nếu cho học trò lấy tiền, nhận quà thì sau này sẽ chữa bệnh vì tiền, hoặc sinh ra thiên vị người cho nhiều tiền quà, lạnh nhạt với người cho ít.
Suy rộng ra, con người không nên sống vì tiền, không để tự do bị chi phối bởi tiền. Tôi rất tâm đắc điều này! Vị sư phụ ấy không nhận tiền quà của bệnh nhân, nhưng ông có một công ty trồng và chế biến cao su, có thể hiểu là làm giàu. Trước hết là để phủ xanh đồi trọc, tạo công ăn việc làm cho người dân quanh vùng. Sau nữa là có tiền để tự do hơn, giúp đỡ được nhiều người bệnh, người dân khó khăn hơn. Có nhiều tiền hay ít tiền, mà không bị chi phối bởi đồng tiền. Tôi cho ấy là sự tự do nhất về tài chính.
Bạn thấy đấy, thành công đơn giản và dễ hướng tới hơn ta tưởng. Hãy cứ giữ gìn sinh mệnh và mạnh khỏe, luôn nở nụ cười đón nhận mọi thứ mỗi ngày để cảm nhận hạnh phúc, và tự tại, tự do dù bạn có ít hay nhiều tiền. Ấy chính là con đường thành công dành cho mỗi người, tùy hoàn cảnh, xuất phát mà áp dụng sao cho linh hoạt.
Chúc các bạn một ngày tràn đầy hạnh phúc!
Hãy bước đi, con đường thành công đang trải dài cùng nụ cười của bạn.
Diễn Giả Đặng Duy Linh
Chủ tịch S-WAY GROUP
http://www.swayvietnam.com

Hành trình cậu bé chăn bò trở thành tỷ phú

 

posters 104
Từ một chú bé mồ côi đi dắt trâu bò thuê cho các thương gia, chỉ trong vài năm Hiến trở thành một thương lái giàu có. Một sáng tạo không quá lớn nhưng tạo ra đột phá mạnh mẽ trong việc vận chuyển trâu bò của giới buôn bán xứ Nghệ.
Câu chuyện khởi nghiệp ấy thoáng nghe như một câu chuyện cổ tích những năm 2000. Chuyện thế này!
Ở miền Tây Nam xứ Nghệ, có nhiều trại trâu bò do người dân nuôi. Nên hình thành nhiều chợ đầu mối cho thương lái miền xuôi lên mua bán, trao đổi. Nổi bật trong đó là chợ Ú và chợ Bộng ở Yên Thành, Đô Lương thuộc xứ Nghệ.
Các thương gia mỗi phiên chợ đều đặn cắp bao tượng (túi vải rỗng buộc quanh thắt lưng) ngược rừng lên tìm giống trâu bò về bán lại cho dân cày. Mỗi ông mua một hai con, thuê 1 người dắt về xuôi. Rồi các ông túm tụm lại với nhau buổi tan phiên. Phiên chợ vừa là nơi buôn bán, lại vừa là dịp để đàn đúm bạn nghề trong giới. Ở mấy huyện Yên Thành. Diễn Châu, Quỳnh Lưu, Nghi Lộc, Đô Lương, Thanh Chương,…có đến hàng trăm người. Vậy mà ai cũng rõ ai như hai người cùng làng vậy.
Những năm ấy, chừng 2000, có cậu bé mồ côi cha tên Hiến, ở Diễn Thịnh, Diễn Châu xin đi theo người làng để dắt trâu bò thuê. Mỗi phiên vậy người ta dắt cả đàn 10 con, ít cũng 5,6 con. Đút túi vài trăm ngàn. Riêng Hiến bé, chỉ được 1-2 thương lái thương tình giao cho. Cũng được 5,6 chục bạc. Sống lay lắt qua ngày.
Hiến năm ấy chắc chừng 16, 17 tuổi. Rồi bỗng một phiên chợ nọ đầu năm mới, ước chừng là phiên chợ tập nấp đầu năm. Khi các thương lái mua bò xong đang tìm người dắt thuê, thì thấy một chiếc xe tải đỗ sẵn bài đầu cổng chợ. Có giăng tấm vải bạt ghi mấy chữ làm cho không thương gia nào bỏ qua được: CHỞ THUÊ TRÂU BÒ VỀ XUÔI.
Ồ, hóa ra là có người muốn chở trâu bò về xuôi, thay vì dắt bộ. Trước nay vài chục năm, dắt thuê trâu bò đã trở thành một nghề. Có thể gọi là cha truyền con nối, như nhiều gia đình ở Yên Thành 3 đời đã vậy, ví như nhà công Cừ là cha, đến con là chú Tiến cũng thế. Con chú Tiến cũng đã lẽo đẽo theo nghề được vài tháng.
Thương lái cũng có khi đau đầu, gặp kẻ túng thiếu thì bán trâu bò, báo mất rồi đền một chút lấy lệ, xem như làm liều trả nợ. Có khi đi qua núi, bị thổ phỉ chặn cướp. Có khi trâu bò đi bị gãy chân. Ít nhất, thì trâu bò về xuôi cũng phải bồi dưỡng vài ba hôm mới lại sức.
Nay, có người chở thuê thay dắt bộ thì còn gì bằng. Đằng sau mấy chữ to tướng nãy, còn bồi thêm: GÍA 40 NGHÌN/CON.
Tức là bằng giá với dắt thuê. Vậy thì thương lái nào chẳng muốn.
Chỉ sau 5 phút, người ta đã vỡ ra, cậu Hiến lóc nhóc mồ côi kia, chính là kẻ to gan dám thuê xe đó. Ngày ấy, việc đó được xem là làm ăn lớn, với cả, mấy chục năm rồi, có ai nghĩ khác được tí nào đâu. Cha thế, con thế, cháu cũng thế!
Hiến đã tính kỹ, mỗi chuyến xe chở được 20 con, tức thu được 800 nghìn. Đã thuê xe giá 300 nghìn 1 chuyến, vậy còn dư ra 500 nghìn. Tự tay anh dắt trâu bò, xếp xe, rồi buộc cẩn thận. Về đến nhà thì dừng xe trả từng làng, từng xã trên tuyến. Xa tuyến chính thì cậu thuê 5 nghìn một con, lũ trẻ trâu dắt thuê. Vậy cũng lãi được ít nhất 400 nghìn một chuyến.
Ngay phiên đầu, đã có được 2 chuyến đi đi về về. Vậy mỗi phiên chợ đút túi gần triệu bạc.
Thương lái mừng ra mặt, kẻ ngoài không dám thuê vì sợ lỗ. Chỉ có tội nhiều chú bác dắt bò thuê, thất nghiệp dần, nghỉ dần. Tầm 5 năm sau thì nghề ấy gần như bị xóa sổ. Cũng khó, khi mà tay chân không cạnh tranh được với xe cộ nữa rồi. Hay sự già cỗi và lạc hậu bị thay thế bởi đầu óc sáng tạo và liều lĩnh của tuổi trẻ.
Những năm sau đó, Hiến mua xe tải, và thuê thêm xe chạy chở tất cả các chợ huyện vùng Bắc Nghệ An. Bên cạnh đó buôn trâu bò ra Hà Nội, sang Trung Quốc,…Rồi dần mở công ty, phân phối hàng hóa cho các hãng mới mở tại Bắc Nghệ.
Giờ đây, sau hơn 10 năm từ cái ngày khởi nghiệp liều lĩnh ấy, Hiến đã trở thành người chủ của một gia trang rộng rãi, với nhiều lĩnh vực buôn bán.
Câu chuyện như một câu chuyện cổ tích năm 2000. Ai không tin, về Diễn Thịnh hỏi Hiến xưa chở trâu bò, ai cũng biết.
Ai muốn biết câu chuyện khởi nghiệp này, về Diễn Lộc gặp cụ Xuân hỏi thì ắt rõ.
Cụ Xuân là một lão làng trong giới buôn bán trâu bò xứ Nghệ. Là người dìu dắt, bơm vốn và dạy Hiến buôn bán từ những ngày đầu. Cụ tên tục là Đặng Hành. Cụ Hành có cháu đích tôn là Đặng Duy Linh.
Đặng Duy Linh

Diễn giả Đặng Duy Linh: Chìa khóa hạnh phúc trong tay ta



Chào các bạn,
ll
Tối hôm qua, khi mình đang nhâm nhi trà, nghe nhạc không lời. Bản The DayDream nghe mãi không chán, từng giọt tí tách như mưa mềm gieo vào lòng, đánh thức từng hơi ấm là lạ.
Bỗng nghe tiếng cửa sắt giật giật, mạnh dần cùng tiếng gọi của cậu em cùng nhà:
- Anh Linh, anh Linh ơi.
À, là cậu em, chắc gọi mở cửa.
- Mở cửa cho em với.
Tôi mỉm cười, nhấp chén trà và yên lặng như không nghe thấy.
- Anh Linh, mở cửa, mở cửa.
Tiếng gọi to như gắt. Tôi vẫn mỉm cười.
Tầm 5 phút sau, khi cậu em gần như gào thét có vẻ rất bực tức.
Tôi ra đứng, nhìn, cười:
- Chìa khóa ở trong tay em ấy.
Ố! Cậu em mắt trố miệng ngoác tròn vo. Cười xòe cả hàm răng ra ngoài:
- Ố, đúng thế. Em biết chìa khóa nhà đính vào chìa khóa xe máy. Vậy mà…
Và cậu trai trẻ cả tối yên lặng, có vẻ thẹn thùng vì sự tức giận vô lý của mình. Tôi vẫn mỉm cười. Chừng đó không đủ làm hỏng bữa tiệc trà nhạc của tôi.
Tôi cầm một chén trà, đưa cậu em và nói nhỏ:
- Hạnh phúc cũng vậy, nó như chìa khóa lúc nãy, có sẵn trong tay ta. Nhưng ta lại thường gào thét, chạy đôn đáo đi tìm ở đâu đó.
Hạnh phúc thực sự chỉ có được khi do ta chế tác ra.
Thầy Thích Nhất Hạnh có nói về năng lượng chánh niệm. Giả như khi đánh răng mỗi sáng, luôn nhớ câu:
“Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Vẫn còn răng để đánh nghĩa là Vui”
Bạn thử tưởng tượng xem, nếu ngày nào đó bạn không đánh răng mà đánh bàn chải vào…lợi. Một ngày nào đó, bạn không bước chân đi mà bạn lăn bánh xe…Thật tồi tệ!
Hay những người bị khiến thính, thì ước mơ cả ngày chỉ là được một lần nhìn thấy thế giới màu sắc và hình ảnh xung quanh. Vậy sao ta không nhắm mắt lại, cảm ơn đôi mắt của mình, và mở ra nhè nhẹ, để cảm nhận cả một thiên đường ảo huyền, tràn hạnh phúc chảy vào tâm ta?!
Có cô gái nọ loay hoay quanh cái cột đèn công cộng. Người đàn ông trung niên đi qua, dừng lại và hỏi:
- Cô tìm gì ư?
- Tôi đánh rơi chìa khóa ạ.
Người đàn ông tốt bụng lom khom giúp cô gái, rà từng milimet cũng không thấy tăm hơi đâu cả.
- Cô đánh rơi ở chỗ nào khu này?
- Không, tôi đánh rơi trong tầng hầm. Nhưng ở đấy không có đèn điện, nên tôi ra đây cho sáng.
- À,…
Bạn đánh rơi hạnh phúc vào sâu thẳm trong mình, sau những lớp đau thương. Nhưng bạn đi tìm nó ở bên ngoài, ở những niềm vui ồn ào nhưng rồi dễ dàng hụt hẫng sau cuộc vui.
Ôm ấp, hiểu, và tự gắn vết thương lại bằng những tế bào yêu thương, cũng là cách chế tác ra niềm vui và hạnh phúc.
Thứ năng lượng sản sinh theo cách ấy, được gọi là năng lượng chánh niệm. Đó mới là thứ năng lượng bền vững, vì nó vừa do chính mình tạo ra, vừa trước hết ôm ấp và yêu thương mình.
Đừng gào thét gọi người khác nhé, vì chìa khóa hạnh phúc ở trong tay ta!
Diễn Giả Đặng Duy Linh
S-WAY GROUP
http://www.swayvietnam.com